Họp Mặt Cựu Thầy Cô và Cựu Học Sinh Trường Trung Học Gio Linh lần III tai GIO LINH ngày 20.7.2014
Từ
khi rời xa quê hương vào Nam tìm kế sinh nhai đến nay, lòng tôi luôn khắc khoải
nhớ về bạn bè cũ, trường xưa, nơi tôi đã từng sinh ra, lớn lên; đã từng học
hành chơi đùa, vui buồn ở đó cho nên từng hình ảnh ngày xưa, từng kỷ niên – dù
nhỏ nhặt – tôi vẫn còn ghi đậm trong ký ức, khó có thể phai mờ được.
Như
một người khi xa vắng người thân lâu ngày nên nhớ thương chăng. Khi người thân ở
bên cạnh có phải quay quắt đâu. Và có lẽ quê hương không ở cạnh bên mình nên mới
nhớ thương như xa vắng người thân mà nhớ thương vậy. Những ai đang sinh sống
trên chỗ chôn nhau cắt rốn có tâm trạng như thế này không nhỉ.
Nhớ
quê hương, nhớ bạn bè, nhớ người thân, nhớ trường cũ nên tôi luôn chuẩn bị cho
chuyến về thăm sau vài ba năm một lần, lần nầy là lần thứ ba – nếu đúng như dự
định – Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh trường Trung Học Gio Linh tại quê nhà Gio Linh
tổ chức họp mặt lần thứ III. Tôi điện thoại hỏi thăm Trưởng ban BLL và được Trần
Ngọc Hoạt cho biết sắp họp BLL, có kết quả cuộc họp sẽ báo lại cho tôi. Chờ đợi
rồi cũng được biết sẽ tổ chức họp mặt vào ngày 20 tháng 7 năm nay, địa điểm tại
hội trường thị trấn Cửa Việt. Một địa điểm rất hay, vì một địa điểm thích hợp để
tắm biển, ăn món mực tươi ngon và rẻ tiền, nơi nghi ngơi, du lịch đẹp của của
Quảng Trị. Ban Liên lạc sẽ gởi thư mời sau. Tôi rất vui vì đây là cơ hội tốt để
có một chuyến về quê với nhiều dự định như: tham dự lễ tạ lăng mộ của Tổ Tiên
sau khi tu bổ xong, thăm bạn bè cùng lớp, cùng tuổi (tại làng quê của tôi), dự
họp mặt cựu thầy cô giáo và cựu học sinh trường Trung học cũ Gio Linh của tôi và cuối cùng là một chuyến thăm viếng
từ Gio Linh, đến Đông Hà, đến Quảng Trị, Hải Lăng, đến Huế, và kết thúc tại Đà
Nẵng rồi từ Đà Nẵng lên xe vào Bà Rịa Vũng Tàu. Tất cả những nơi tôi sẽ đến đều
có người thân và bạn bè nhiều năm chưa gặp. Lòng hồi hộp mong cho mau đến ngày
lên đường. Dự định sẽ đi trước vài ba ngày trước ngày họp mặt trường. Thay vì một
chuyến du lịch, tôi cổ động vợ tôi cùng đi, vợ đồng ý đi cùng, tôi rất phấn khởi
(vì được biết vợ tôi cũng muốn tìm gặp một người bạn thân cùng lớp, 40 năm chưa
gặp).
Ngày
16 tháng 7 năm 2014, lúc 5 giờ sáng, tôi lên xe Việt Long – Kim Long – ngay tại
cửa nhà và về đến Cửa Việt lúc 7 giờ 30 ngày hôm sau 17.7.2014. tất cả bạn bè của
tôi khắp nơi đều biết tôi về quê tham dự họp mặt. Nghỉ ngơi ít ngày cho khỏe rồi
sẽ tiến hành theo kế hoạch, ngày thứ bảy, 19.7.2014, lúc 9 giờ, Khai, Đa, Dã, Cầu
mời vợ chồng tôi đến quán cháo vịt của Khai ở Lại An (trước mặt đường lộ xuyên
từ ngả ba quán Phượng về Cửa Việt), các bạn bày ra nào là bia HuDa, cháo, lòng
vịt, uống vài li giao tình cho vui sau khi các các bạn Đa, Khai, Dã từ nhà hàng
Ký Ức ở thị trấn Gio Linh - chỗ dự định
tổ chức họp mặt, chỗ hội trường thị trấn Cửa Việt vấp phải khó khăn nên thay đổi
– trang hoàng và sắp xếp cho ngày mai xong về đó. Hai vợ chồng tôi và các bạn
đang tâm tình, có nhắc đến thầy Đinh Khang Hoạt, tôi gọi điện cho Thầy thăm hỏi
sức khỏe, báo tin cho Thầy biết là ngày mai 20. 7 Quý thầy và cựu học sinh Gio
Linh họp mặt tại chỗ gần trường cũ, Thầy rất mừng và cảm động khi được báo tin,
thầy rất nhớ những kỷ niệm ở Gio Linh, mong một ngày về thăm, hiện sức khỏe sau
mổ của Thầy còn yếu. Thầy gởi lời thăm tất cả mọi người. Chuyện trò với Thầy Hoạt
xong, đứa cháu gọi vợ chồng tôi về ăn cơm mẹ nó đã nấu xong. Hai vợ chồng tôi
lên xe honda mượn của cháu vợ, đang chạy từ từ về nhà em gái tôi, cách nhà chừng
150 mét, đột nhiên mọt con chó rất to bên kia đường chúm chân nhảy qua trước mặt
cách xe tôi chay chừng hơn một mét, khi vừa thấy con chó là tôi nghe ngay một
tiếng rầm rồi tôi bất tỉnh độ hai hay ba phút gì đó. Khi tỉnh lai, tôi nghe vợ
tôi la thất thanh “ai cứu chồng tôi với, chồng tôi bị tai nạn rồi” một số người
gần đó chạy đến, người thì lật ngữa tôi ra, mở dây mịt, người thì đi báo cho em
tôi, người thì đi tìm xe cấp cứu. Tôi nghe vợ tôi nói là bà ấy gãy tay. Có người
đỡ tôi ngồi dậy, được một lát thấy mệt trong bụng quá nhiều nên tôi nằm ngữa trở
lại. Hết cơn hoảng hốt vợ tôi gọi được bạn Cầu báo tin hai vợ chồng bi tai nạn,
các bạn hối hả chạy đến, thấy tôi sắc mặt nhợt nhạt, màu chảy có lẽ nguy hiển
nên bạn Đa chạy về nhà đưa xe đến chở đi bệnh viên Gio Linh cấp cứu chứ chở bằng
xe honda không được rồi. Đến bệnh Viện Gio Linh, nhằm ngày thứ bảy chỉ có trực
cấp cứu, họ làm việc hơi chậm. Họ đo huyết áp, chớp 5 tấm phim, xét nghiệm máu…
Họ báo không bị tổm thương phần cứng, chỉ bị phần mền thôi, họ lau rửa các vết
thương, cấp thuốc và lập bệnh án cho nằm lại để theo dỏi. Thực ra tôi bị bầm dập
cả hai mu bàn tay, đầu gối trái, cùi chỏ phải, trầy xước trái bụng, dập môi
trên dưới, rung rinh hai cái răng, lúc đó trông rất ghê lại thêm lúc nầy đôi
môi sưng vù chảy máu miệng, cát vào miệng,
nhổ súc không hết. Dù các vết thương đau nhức, nhìn vào kính cửa bệnh viện thấy
hai môi của tôi sưng vù, tôi nói trong nhăn nhó :” miệng đã hô, môi đã dày giờ
càng dày đẹp thêm”.
Vợ
tôi, chớp phim được thông báo là bị gãy nứt xương tay trái gần khớp bàn tay. Bà
không bó bột ở đây mà đòi đi vào Huế bó thôi, may mà có đứa chaú gọi bằng cậu mợ
làm công việc về hình ảnh và bó bột cho một bác sĩ ở Đông Hà nên đã nhờ em Đính
chở vào cho nó làm cho cẩn thận hơn. Khi chó tông vào bánh trước, tôi không kịp
phản xạ, té sấp, kính mủ bảo hiểm bị vở nát, nhờ mủ bảo biểm không thì tôi bị
biến dạng mặt mũi rồi. Nói để an ủi: rủi mà may.
Từ
trưa và chiều hôm ấy, bà con, bạn bè, người thân của tôi hay tin vợ chồng tôi bị
nạn, đã tới thăm rất đông, chia sẻ rủi ro và an ủi . Tôi dặn mọi người không
cho con cái tôi biết, sợ chúng nó lo lắng, còn bạn bè thì đã biết tất cả. Cảm
thấy không có gì nguy hiểm, chiều lại tôi về nhà đứa em gái ngủ qua đêm và sáng
mai Nguyễn Hữu Cầu đến chở vợ tôi, Phan Văn Khai chở tôi lên nhà hàng Ký Ức tham
dự buổi họp mặt.
Hôm
qua một số anh em chưa đến thăm hoặc chưa biết, sáng nay, anh em bạn bè đồng
môn đã vồn vả, ân cần chào hỏi rất là xúc động và cảm kích. Có bạn thấy tôi mừng
quá bắt tay mà sơ ý bóp mạnh làm tôi đau thấu tim. Mặc dầu tay chân bị đau hơi
khó khăn nhưng tôi vẫn tranh thủ lấy mấy tấm hình chân dung, tên, tuổi, quê
quán, học Gio Linh từ năm nào, địa chỉ hiện nay, số điện thoai, địa chỉ Email của
các bạn để làm mục “Thông tin bạn bè” trong ấn phẩm GIO LINH – Quê Hương &
Kỷ Niệm. Hàn huyên tâm sư, nhắc chuyện
cũ, kể chuyện mới với nhau rất chi là hào hứng và vui vẻ. Đến khoảng chín giờ,
thấy bạn bè đã hết người đến dự, ba thầy là thầy Hồ Ngọc Thanh, thầy Trương Chí
Mân, thầy Phạm Đăng Thiêm đã đến, Ban Tổ chức tuyên bố khai mạc buổi họp mặt.
Hội
trường của nhà hàng Ký Ức - có lẻ là nhà hàng có tiếng tại trung tâm thị trấn
Gio Linh - khang trang thoáng mát, trang
hoàng tuy đơn giản nhưng không kém phần trang trọng. Phía trước đặt hai chiếc
bàn dài dành cho khách đặc biệt, còn tất cả đều ngồi ghế, ghế được bọc vải trắng
trông rất thanh nhả, phía trên có sân khấu nhỏ, căng một tấm màn cho ngày họp mặt.
Có điều bạn bè đến tham dự thì ít so với lần đầu tiên (19.7.2009) chừng năm sáu
chục người, đại diện đủ mặt các nơi. Phía miền Nam, Ban Liên Lạc Ái Hữu Cựu Học
Sinh Trung Học Gio Linh tại miền Nam có ba ngưới là Hoàng Kim Liên, Lê Hiền Sĩ,
Nguyễn Dàn; Đà Nẵng – Quảng Nam có Nguyễn Hữu Cầu; Huế có Bùi Thế Yên, Nguyễn
Văn Hảo, Trần Văn Trung, Bùi Thi Phương Loan…; Đông Hà – Quảng Trị có Nguyễn Đức
Tài, Nguyễn Cương Quyết, Bùi Văn Thanh, Nguyễn Đức Tiên…; còn lại toàn bộ là
các bạn sở tại.
Mở
đầu chương trình là phần văn nghệ cây nhà lá vườn cùng hai cô ca sĩ nghiệp dư
được mời và bất ngờ người dẫn chương trình buổi họp mặt giớ thiệu: Kính mời Anh
Hoàng Kim Liên sẽ giúp vui buổi họp mặt hôm nay. Mặc dù có hỏi ý kiến trước
nhưng tôi cứ nghĩ là sẽ hát trong phần giúp vui sau cùng, ai ngờ… Đã giới thiệu
thì tôi không ngần ngại chia sẻ trước khi hát: Kính thưa Quý Thầy, thưa tất cả
các bạn, tôi chưa từng lên sân khấu hát,
lại vừa bị tai nạn hôm qua, sưng cả miệng chưa bớt với lại tiếng hát U70
không hay, có thể quên trước quên sau chắc không được vừa tai nhưng với sự nhiệt
tình, tôi xin trình bày ca khúc TUỔI HỌC TRÒ của Minh Kỳ và Dạ Cầm. Tôi cố gắng
trình bày xong bài hát và nghe có nhiều lời tán thưởng cũng như vổ tay rất rầm
rộ. Tiếp theo là diễn văn chào mừng của Trưởng Ban Liên lạc Trần Ngọc Hoạt, tổng
kết hoạt động, tổng kết tài chánh trong ba năm qua. Đến phần chia sẻ của thầy Hồ
Ngọc Thanh, thầy Trương Chí Mân, thầy Phạm Đăng Thiêm, quý thầy đều chia sẻ tâm
tình rất tình cảm, khen ngợi BLL đã cố gắng trong điều kiện rất khó khăn để duy
trì các buổi họp măt như thế nầy. Tất cả quý thầy đêu tỏ ra rất thương tưởng và
cảm tình đặc biệt dành cho trường Trung Học Gio Linh nơi mà quý thầy đã dạy dỗ,
công tác trong thời gian chiến tranh. Và đây là phần tâm sự của BLL. Ái Hữu
CHS.TH.Gio Linh ở miền Nam, tôi phải đại diện lên tâm sự: Trước khi tâm sự, tôi
mời trưởng ban Trần Ngọc Hoat lên để tôi trao món quà tinh thần của anh em miền
Nam, đáng lẽ kèm theo món quà là lẵng hoa chúc mừng nhưng hôm qua tôi bị tai nạn
nên quên không đặt làm được. Điều tâm sự
đại khái là đại diện cho tất cả anh chị em cựu học sinh Gio Linh ở Phía
Nam và cá nhân xin chào mừng Quý thầy, tất cả các bạn, cảm ơn nhả ý đã gởi thư
mời về tham dự họp mặt lần thứ ba, sự tiếp đải ân cần nồng hậu, mong mỏi có những
cuộc hội ngộ như thế nầy để trao đổi, tâm tình, giúp đỡ lẫn nhau trong điều kiện
có thể để gắn kết sự kính quý ơn thầy, thương mến nghĩa đồng môn. Bỏ qua những
khuyết điểm nhỏ, công nhận những đóng góp tích cực để duy trì tình đoàn kết, phát
triển hội cựu học sinh Gio Linh vững mạnh hơn. Cuối cùng chúc thành công và
không quên đọc bài thơ Quê Hương Tôi, nói lên tâm trạng của người tha hương
luôn đau đáu thương nhớ quê nhà. Tiếp đó là phần đóng góp ý kiến xây dưng
cho buổi họp mặt, sau cùng là ý kiến của
Trưởng ban Trần Ngọc Hoat, sau thời gian làm viêc bây giờ xin thôi chức, muốn bầu
người khác lên thay để điều hành cho tốt hơn. Sau một hồi thảo luận, cân nhắc,
đặt ai cũng không chịu nhận, cứ thối thác hoài. Nêu lên và so sánh giữa ưu khuyết,
mặc dù Trần Ngọc Hoat có những thiếu sót nhỏ nhưng phần làm được của bạn Hoạt
thì rất được ghi nhận trong quá trình từ lúc thành lập cho đến nay, không ai
cáng đáng được nên tất cả anh em có mặt cũng như Quý thầy động viên bạn Hoạt gắng
đảm nhận thêm một nhiệm kỳ nữa và tất cả đều nhất trí. Sau cùng là tiệc, bia
thân mật, giúp vui văn nghệ, giao lưu tâm tình. Đặc biệt hôm nay, hai vợ chồng
tôi là trung tâm chú ý : Vì tôi được bạn
bè đồng môn biết đến từ lâu qua sợi dây gắn kết GIO LINH – Quê Hương & Kỷ
Niệm mà tôi là người biên tâp, có người biết tên, trao đổi tâm tình qua điện
thoại, chưa biết mặt, hơn nữa từ xa xôi đã ba lần đều về họp mặt, hôm nay lại
đem theo vợ về dự không may bị tai nạn cả hai người, người gãy tay, người bị
xây xát rách da thịch, sưng vú tay chân miệng. Dù vẫn đau nhức ê ẩm, bầm dập, vợ
chồng vẫn có gắng đến, vẫn hát hò, vẫn đóng góp lời tâm sự, vẫn lấy hình, ghi
thông tin bạn bè để về vào sách, nhiệt tình như vậy nên bạn bè và thầy cô cảm mến.
Sau
buổi họp mặt, Ban Liên lạc mời ba thầy, vợ chồng tôi, các bạn ở Huế lên năm chiếc xê ô
tô đi về Cửa Tùng, Cửa Việt hóng mát, chiêu đải tiếp, năm giờ mới về đến nhà.
Buổi họp mặt tuy đơn sơ nhưng cũng rất vui vẻ, có thêm những người bạn mới, có
những lần họp mặt như thế nầy mới biết hơn tình yêu thương, quý mến nhau giữa bạn
bè đồng môn – dù trước đây chưa từng biết đến mà nay xem nhau như thân thích ruột
thịt – kính quý thầy cô dù có thầy cô chưa từng dạy dỗ mình. Một điều đơn giản
là tuổi về già ai cũng muốn quay về với quá khứ, ôn lại, hoài niệm một thời
vàng son một thời đã qua mà ngày đó ta xem nhẹ nó nhưng ngày nay lại là đáng
quý.
Mấy
ngày đau nhức chưa bớt nhưng bạn bè cùng lớp (60 -64 như Dương Ba, Trần Ngọc
Triêm, Trần Kiếm, Nguyễn Hường, Nguyễn Hữu Sắt, Trần Phong Lực), những đồng môn
thân thiết (như Phạm Văn Mai, Phan văn Dã, Nguyễn Đức Tý, Nguyễn Hữu Cầu, Nguyễn
Cương Quyết…) luôn tổ chức những bữa tiệc tẩy xui cho vợ chồng tôi. Ngoài ra,
tôi còn đi thăm các bạn thơ như: thầy Lê Chí Phóng, Lê Chí Thiết, Lê Đăng Mành,
Văn Thiên Tùng, Võ Văn Hoa, Hoàng Đằng cũng như bà con cháu chắt bồi dưỡng sau
khi bị nạn. Vì sự cố xẩy ra nên kế hoạc đi Huế, đi Đà Nẵng bị hủy bỏ. Thầy Mân
và Yên rất trông, hẹn hoài nhưng đành chịu. Rất tiếc. Dự trù đi 10 ngày nhưng rồi
phải trễ thêm sáu ngày nữa mới vào Bà Rịa Vũng Tàu được. Chiều trước ngày lên
xe về lại, một lần nữa các bạn Nguyễn Đức Tài, Trần Ngọc Hoạt, Trần Sừng, Phan
Văn Khai, Phan Văn Dã gọi điện ý muốn gặp vợ chồng tôi trước khi tạm biệt, họ
đưa xe đến nhà chở về Cửa Việt chiêu đải một bữa bằng cá mú hấp, mực tươi luộc,
cùng một số hải sản và bia Sài gòn loon để tỏ lòng quý mến.
Chuyến
đi của chúng tôi dù gặp rắc rối, hổng kế hoạch dự định nhưng lại là một chuyến
về quê thật có ích, có được những hình ảnh tư liệu để bổ sung cho ấn phẩm GIO
LINH – Quê Hương & Kỷ Niệm thêm phong phú, trong đó có một kỷ niệm nhớ đời,
một cuộc tương ngộ đầy thú vị và nhất là thấm thía được tình cảm bạn bè đồng
hương, đồng môn Trung học Gio Linh đối với tôi nó trân quý đến dường nào.
Hoàng Kim Liên
NHỮNG HÌNH ẢNH NGÀY HỌP MẶT
tại nhà Khai trước khi xẩy ra tai nạn |
Quang cảnh buổi họp mặt |
Ảnh chụp chung thầy trò buổi họp mặt |
Dù bị tai nạn đang đau nhức vẫn ca hát giúp vui |
![]() |
Trước khi chia tay tai Cửa Việt |
Thầy Thanh và anh em chụp chung |
Trái qua: Triêm, Ba, Liên, Sắt |