CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

KIẾP NẠN



KIẾP NẠN

Vấp phải vận xui thân trụa trầy
Sáu lần tai nạn * sống là may
Đôi phen tù tội** đầy cơ cực
Mấy bận thay ngôi*** lắm xéo giày
Quen sống chai lì nào quản khó
Niềm tin sa sút lại càng gay
Rủi ro đâu biết mà lường trước
Phước đức gieo trồng họa sẽ bay.
Hoàng Kim Liên.
------------------------
* :    Tai nạn giao thông
**:   Tù cả 2 bên
***  Thay đổi chế độ












Bài họa 1

KHUYÊN BẠN

Việc vàn gắng sức chớ trầm trầy
Thành bại đôi khi có rủi may
Chinh chiến trốn chui đành chịu lép
Thanh bình vươn dậy chẳng lo giày
Than thân tránh bỏ- hờn vơi giảm
Trách phận quên đi- giận bớt gay
Kiếp nạn mấy ai nào biết được ?
Tu tâm dưỡng tính họa tai bay .
                                  Võ Làng Trâm
 Bài họa 2
TẠI MÌNH

(Họa KIẾP NẠN)
Tại bác “thần đân” để bị trầy.
Ít ngày vết bít. Thôi … cho may.
Chân tay sờ mó không nên vội.
Ngóc ngách tới lui chớ có giày.
Con cháu giúp giùm, sao chẳng cậy
Tàu xe lên xuống, việc chi gay.
Đành hanh tuổi lão dừng đi nhé!
Đừng tưởng như xưa còn cánh bay./.
                                             o Gàn

Bài họa 3

MƠ ƯỚC THỨ BẢY
      (họa thơ theo tùy bút)

xưa nay cũng thế - cũng trầm trầy
đâu bảo lỗ lời - bảo rủi may
món nợ trần ai coi chút chút
mối duyên ân ái cũng dày dày
phấn son chẳng vẽ hoa thêm mộng
năng lực thiếu rồi chuyện mới gay
tìm được cái gì cho bóng xế
chi bằng cao vút cánh diều bay
                                Lê Viên Ngọc

Bài họa 4

RỦI & MAY

Cõi tạm lề chi tróc với trầy
" Tái ông mất ngựa"  rủi mà may.
Nhân tâm quăng nhẹ như làn khói
Đạo lý buông xuôi dưới gót giày
Xã tắc trông sang càng thấy tủi.
Sơn hà ngó xuống ngẫm mà gay
Ai người thức tỉnh hồn non nước.
để giống Tiên Rồng cất cánh Bay
Huy Vụ
Tân Thành BRVT

Bài họa 5
ĐỜI

Không đâu lại bị xước trầy
Bảo toàn tánh mạng cũng may lắm rồi
Đời là sân khấu trò chơi
So tài đọ sức dạn dày gió sương
Có ai biết trước mà lường
Ra tay chống đỡ moi đường cũng gay 
Thôi thì xin nguyện từ nay
Tạo nhiều phước đức tai nàn xa bay.-
17.04.15
Tâm Thường

Bài họa 6  
                  CHÂN DUNG CUỘC SỐNG
             
 Đời ai chẳng có lúc bầm trầy
 Chớ ảo tưởng cầu trọn kiếp may
 Buông sạch não phiền - thanh thản dạ
 Khiến cho tâm trí khỏi vò giày
 Nhân tình đen bạc - đừng e ngại
 Thế sự thay màu - chớ nghĩ gay
 Vạn pháp vô thường - thôi níu giữ
 Cho đi tức nhận - lấy gì bay ?  
                                            Hồ Trọng Trí



Bài họa 7 (họa vui)
Rủi may

Tuột tay,  rơi gậy, miếng da trầy
Chửa trẹo, chưa què, rủi hóa may
Chúi thẳng vô rào rơi mắt kính
Khuỵu ngay xuống đất tuột chân giày
Dâu con cháu vắng kêu thêm bực
Em láng giềng qua đỡ mới gay
Tủm tỉm đi vào trông thấy …vợ
Tớ oan Thị Kính, bớ bà bay!
Đoàn Chinh Nam

Bài họa 8

SỐ SƯỚNG

Sáu bận cũng qua – chỉ xước trầy!
Ai nào tưởng rủi hóa ra may
Chuyện nhà nũng nịu nằm quên gối
Lối xóm loăng quăng đi lộn giày
Thuở trước ôm đồm xem chẳng khó
Bây giờ gói ghém sợ hơi gay
Vợ con nì nẹo khâu kinh tế
Cười trỏ…tầng không mây trắng bay!
                          Trương Văn Lũy



Bài hoạ 9

DUYÊN NGHIỆP

Đâu phải vận xui gặp traatjj trầy
Nghiệp duyên trả được thế là may
Bao lần tai nạn thân xơ xác
Mấy bận tội tù ý xéo giày
Vẫn sống bình thường nào ngại khó
Niềm tin vững chắc có gì gay
Lo gì may rủi thêm vương vấn
Thanh thản xả buông phiền muộn bay
Lê Sĩ Thu

Bài họa 10

 AN PHẬN LÃO  ( Họa bài KIẾP NẠN của Hoàng Kim Liên)

Thân tra lỡ bước té chân trầy
Xương cốt chẵng sao cũng thật may
Cuộc sống bao phen thường mặt dạn
Đời thường lắm lúc cũng môi dày
Đến nay tuổi hạc tâm bình dị
Nhớ lại thời trai tính gắt gay
Phúc ấm ơn trên an phận lão
Buồn vui phút chốc tựa tàn bay.
Trần Văn Hạng


Bài họa 11

RỦI RO BAY

Số xui té ngả bị da trầy
Không bị chuyện gì, thật cũng may
Chân yếu tuổi già đi đứng khó
Mình rêm gối mỏi nhức đau giày
Muốn về thăm bạn, mà e ngại
Lo nghĩ xa đường, càng thấy gay
Quyết chí từ nay luôn luyện tập
Thân tâm khỏe mạnh rủi ro bay…
Ngô Văn Giai
Description: https://ssl.gstatic.com/ui/v1/icons/mail/images/cleardot.gif
Bài họa 12

 SỚM BÌNH AN

Xông xáo bao phen gặp trật trầy
Ơn trời phúc tổ vẫn còn may
Tìm tòi cơm áo luôn bươn chải
Vượt suối núi rừng phải chọn giày
Công việc làm ăn nghĩ chẳng khó
Bạc tiền kiếm được thấy càng gay
Tu thân tích đức làm điều thiện
Phước lộc đến dần họa hạn bay
                             Hồ Hắc Hải

Bài họa 13

KIẾP NẠN

Đời lắm tai ương thân trật trầy
Đường Tăng kiếp nạn - Ấy là may
Sinh thời chinh chiến đầy oan trái
Sống kiếp chim lồng khó dạn giày
Khốn khổ luyên rèn càng  cứng rắn
Niềm tin vững chắc có gì gay !?
Đau thương vấp ngã thêm bền chí
Tháo củi sổ lòng, mặc sức bay
Lê Văn Thanh

Bài họa 14
KIẾP NẠN (1)

Té ngữa ai không bị trật trầy
Ơn trời còn sống được là may
Buồn vui thoáng hiện từ tâm hiếu
Sướng khổ đều mong tự nghiệp giày
Vượt núi băng rừng âu chuyện dễ
Thấy mình buông cánh mới là gay
Lòng trong sóng lặng cười dâu bể
Đuổi bóng mây trời rút cánh bay.
Hoàng Hưu Bản

Bài họa 15

KIẾP NẠN (2)

Một thoáng đời trôi thông gió bay
Từ trong sự rủi đã còn may
Vòng xoay cuộc thế vay rồi trả
Bể thẳm nhân tình dễ hóa gay
Mất được hơn thua trò ảo ảnh
Giàu nghèo sướng khổ mới trần trầy
Tu tâm dưởng tánh hòa nhân nghĩa
Mặc kệ ai kia dập đạp giày
Hoàng Hữu Bản

Bài họa 16

KIẾP NẠN (y đề)

Bay hết ách ương chưa hẵn bay
Gay duyên còn đó mới là gay
Đọa đày tù tội cực đày đọa
Giày xéo đổi ngôi khổ xéo giày
Rủi bị lao đao thì đã rủi
May thay khỏi tật vẫn còn may!
Nạn tai, ai khỏi vấp tai nạn?
Trầy trật bao nhiêu gọi trụa trầy>
Vô Danh tiểu tốt
Cẩm Mỹ - Đồng Nai

Bài họa 17

KIẾP NẠN (y đề)

Ngờ đâu tai nạn lắm thân trầy
Nhờ phước ông bà nên cũng may
Mầy bận xe tông đà nhức nhối
Vài lần ngôi đổi bị vò giày…
Lo toan cuộc sống quên gian khổ
Vượt nỗi giam cầm thế cũng gay
May rủi – rủi may ai đoán được
ở đời dày đức họa tai bay.
Huỳnh Khoa Liêu

Bài họa 18

THẤT NẠN
Ba lần vãy tróc – bốn vi trầy
Rủi biến tan rồi đợi vận may
Đất mẹ bảy hai* mìn pháo xới
Quê cha sáu tám** đạn bom giày
Lao đao mấy trận đời nguy khó
Lận đận bao phen kiếp khổ gay
Thống nhất xung thời tìm nẽo chạy
Hòa bình nghịch cảnh kiếm đường bay.
                                                     ĐỘC HÀNH


 (*1972)**(1968)
Bài họa 19

HẬU VẬN!

Bao phen khốn đốn tấm thân trầy
Còn phước nên thời vận cũng may
Khói lửa te tua vì giặc xé
Chiến tranh cùng cực bởi voi giày*
Cảm thương trầm tích còn đau khổ
Hờn tủi tâm thần cứ gắt gay
Chăm sóc ruộng đời gieo đức thiện
Thì mầm tai vạ sẽ cao bay.
Lê Đăng Mành
*Rước voi giày mả tổ


Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

NƠM CÁ, NHỦI TÉP







Quê tôi xưa nay chỉ có một nghề duy nhất đó là nghê nông. Khi rảnh rổi có thể đi đốn củi, chăn nuôi vịt. Chăn nuôi trâu bò cũng nhỏ hẹp chỉ để cày kéo hoặc lấy phân.
            Có một nghề - nghề phụ mỗi khi nông nhàn – đó là nghề nơm cá. Họ có ít hoặc thậm chí không có đất đai, ruộng vườn để canh tác sản xuất, họ lấy nghề bắt cá làm mưu sinh nuôi sống gia đình. Chài lưới thì chỉ đánh bắt về mùa nướcc lũ, còn nơm cá là sau khi gặt vụ chiêm xuân xong kéo dài cả nửa năm, cá đang đọng lại giữa bàu, hói, ao, hồ trước đây trồng lúa; hay rào (sông nhỏ). Ở đây tha hồ nom bắt vì không của riêng ai. Khi hết vụ mùa, nông dân có thể đi chặt củi, chăn nuôi vịt. Những nghề phụ nhỏ lẻ làm thêm như nuôi trâu bò, nuôi heo với mục đích kéo cày, lấy phân bón lúa và hoa màu.
            Nơm cá nước ngot như cá đô, cá tràu (cá lóc), cá hẻn (cá trê), cá rô, chúng sống dai, bắt lên cạn vài tiếng đồng hồ vẫn không chết, người ta rộng lại cho thật nhiều rồi đem đi chợ bán. Còn cá trắng như cá gáy (cá chép), cá diếc, cá thát lát, cá mè thì ăn hoặc bán ngay trong ngày. Những người không phải nghề nghiệp, nơm cá về chủ yếu rộng lai  để ăn dần khỏi mua.
Buông câu, thả lưới, vãi chài, cất rớ, đơm lờ, đơm dẹp, đắp trễ, nơm, soi đối với đa số dân làm nông chỉ là nghề phụ có tính cách thời vụ cốt để cải thiện bữa ăn tăng thu nhập cho gia đình.
         Vùng chúng tôi, người dân hoàn toàn làm nghề nông cho nên trong nhà, ai ít nhất là một cái nơm còn nhà đông ngươi thì hai ba cái. Bởi nơm cũng dễ làm, ai người lớn cũng đều có thể làm đươc cả. Hơn thua nhau ở chỗ đẹp và xấu mà thôi. Người khéo tay hay chuyên môn  làm để bán hay làm theo người khác đặt hàng. Có đủ cỡ nơm, có cái cao độ 80cm, đường kính rộng chừng 70cm vừa đủ cánh tay thò vào đến nách  dùng để nơm nước sâu và để băt cá to hơn; nhỏ nhất thì cao chừng 40cm, rộng 30cn để bắt cá nước cạn, cá nhỏ bằng vài ngón tay..
            Nơm làm bằng tre kết với mây rừng, chỉ cần mua mây về chẻ ra thành sợi vót mỏng lấy “kịch” bên ngoài. Tre thì dễ, ra sau ranh vườn chọn cây nào vừa làm, không già quá khi lên vành khó, dễ gãy; cây non thì yếu, dễ mục mau hư. Đốn vài cây thì tha hồ làm. Nếu nhà nào không có tre thì đi xin người có họ vẫn cho.
            Lấy khúc gốc khoảng trên 2 mét chẻ lấy một thanh rộng chừng 2, 5cm, ròng, không mắt để làm vành, chỗ khúc còn lại chẻ nhỏ ra vót bằng mút đũa xoắn làm đầu nơm còn lại cưa thành khúc như dự định cao thấp để làm. Tre làm nơm chẻ to chừng 1cm vót lại là vừa, vót một đầu to, có vạt nhọn để khi chơm dễ lún xuống đất, cá không chui ra được. Đầu kia vót nhỏ dần lại bằng 1/3 đầu dưới. Một cái nơm làm độ hai ngày là hoàn tất. Làm xong là đem đi chơm được ngay. Có người kỹ càng hơn, mỗi lần nơm về rửa sạch gác lên gian khói để bảo quản dùng được lâu.
            Nơm cá cũng là một thú vui đặc biệt. Khi nước sông cạn hay bàu hói đã gặt xong là hú nhau cả làng, cả xóm hè nhau vác nơm đi nơm. Nơm đầu mùa nhiều cá, dễ biết cá trong nơm nên ai cũng không bỏ lỡ dịp nầy.
            Trời ơi! Vui lắm, thích lắm!  Tôi còn nhớ lúc nhỏ chừng 10, 12 tuổi, lần đầu tiên trong đời được ba cho đi nơm cá. Trước đó một tuần, ba làm một cái nơm cỡ trung bình treo lên giàn khói, nơm rất đẹp vì ba rất khéo tay . Khi bàu trước làng đã gặt xong cũng chừng một tuần, chiều: Người ta đi nơm, con đi nơm với họ đi. Tôi rất vui mừng được ba cho đi nơm cá với mọi ngươi. Hồi hộp vác nơm xuống bàu khi mọi người đã nơm được một lúc. Đầu tiên, tôi chỉ nơm ở chỗ cạn và chỗ trống, nơi người ta đã nơm qua rồi. Chừng 20 phút sau, tôi cũng hòa nhập, tìm chỗ sâu hơn, chỗ có cỏ và gốc rạ rậm rạp úp úp nơm nơm. Úp đến lát thứ tư, tôi nghe đụng rất mạnh trong nơm, nhìn quanh không có ai gần sát ở đó, tôi hồi hộp đè thật chặt nơm xuống đất, lúc này nước gần lút đầu nơm, còn khoảng 10 phân. Tôi ngồi lên đầu nơm giữ kỹ. Trong nơm cá vẫn còn đụng đụng, tôi hồi hộp, mặt tái mét. Mọi người biết được quay qua nhìn tôi cười. Bởi vì lần đầu đi nơm cá, không biết cá “đống” nơm ra sao. Rạo rực thò tay vào mò thử. Trời ơi! Một con cá gì to quá. Tôi la lên được cá to rồi! Mọi người xúm quanh tôi. Tôi thò tay vào mò một lần nữa và nghĩ chắc tôi không bắt được, sợ cá to quá, tay tôi không nắm hết, con cá vùng sẽ sẩy, nên nhờ một người lớn gần đó bắt giúp. Khi anh ta mò tay vào cũng la hoảng lên: Con cá gáy (Cá chép) to quá, to quá bà con. Rồi anh ta đưa cả hai tay vào mò, con cá vùng vẫy rất mạnh. Nắm chặt con cá bằng cả hai tay, anh ta lôi cả nơm và cá đưa lên trời cho mọi người cùng xem. Ai cũng trầm trồ: Thằng này nhỏ mà may quá. Anh ta đưa con cá lên bờ cho tôi. Tôi quá mừng và sung sướng. Tôi tháo dây trên đầu nơm ra, xỏ mang, cột lại xách chạy về, không nơm nữa. Con cá trên 2,5 kg, tôi vừa xách vừa chạy về nhà  một mạch.
            Chạy vào nhà lấy cái rổ lớn ra bỏ con cá đang vùng vào rổ, ba mẹ tôi và mấy người nhà lại xem, ai nầy đều cho tôi may. Mấy lần sau, tôi hồi hộp chờ mọi người rũ nhau là tôi có mặt liền, lần nào cũng nơm được cá nhưng cá nhỏ hơn, chưa có con nào to như con lần đầu tiên đi nơm cả. Cho đến bây giờ, khi nhắc đến chuyện nơm bắt cá, tôi không thể nào quên được kỷ niệm ngày hôm đó. Từ đó, tôi quen dần với công việc nơm và nhủi cá thiên nhiên. Ban đêm, tay trái xách cái đèn dầu lửa, tay phải cầm nơm, lưng mang giỏ đi ra đồng soi cá. Đi ra những đám ruộng nước trong, sâu lút nửa ống chân, cá đóng đèn nằm im, mình chỉ úp và mò bắt thôi.
            Những ngày nắng tháng tư, khi bàu, hói đầm đã bị nơm tan hoang không còn cỏ hay gốc rạ là lúc dùng nhủi – dụng cụ bắt cá nhỏ - để đi nhủi cá mủ (loại cá bống mủ nhỏ bằng mút đũa, que tăm), tép đem về nấu canh. Chỉ cần thời gian nửa tiếng đồng hồ là có chừng ba lạng đến nửa ký đem về nấu canh bầu, canh cải ngon lựng rồi. Dụng cụ đánh bắt này cũng làn bằng tre, bện với mây, dài khoảng 2 mét, phía trước có gắn cái lưỡi bằng gỗ rộng chừng một mét đỗ lại được chuốt láng, trơn  để dễ đẩy đi dưới nước. Nhủi chỉ nhủi ở nước cạn, chừng lút đầu gối là cùng, nước cạn hơn thì có thể cặp nhau năm sáu người xếp thành hàng, đặt phía trước nhủi xuống nước rồi đẩy chạy lên phía trước, chạy được chừng 25, 30 mét thì cất nhủi lên đưa dựng lên trời, tì vào đầu gối hơi nghiêng một chút, cá sẽ lần lượt rơi xuống phía dưới, ở đó đã có cột một cái giỏ (kêu bằng cái oi) có hom. Nhủi chạy như thế này có thể có cá lớn. Nước ngang đầu gối thi nhủi đi từ từ, một đoạn rồi cất lên ngang mặt nước, vơ rũ hết rác bên trong, còn lại cá mủ, tép  cất thẳng lên cho cá tép vào oi
            Công việc nhà nông thì không có việc gì mà tôi không làm đến vì tôi sinh ra, lờn lên từ nhà nông. Hai mươi lăm năm, tuổi thơ, học hành, tinh yêu đều phát xuất từ đó. Cho như một phần tư cuộc đời gắn bó với quê hương cho nên khi về già, tha hương kiếm sống, tôi hay nhớ về những gì ngày xưa mình từng trải qua ở đó.
            Chuyện những sinh hoạt hàng ngày ở nông thôn ngày trước thì còn nhiều, chưa nói hết được. Đừng nghĩ rầng ngày nay khoa học phát triển đã giúp cho cược sống con người được sung sướng hơn thì hãy quên đi quá khứ, chúng ta cũng không nên sống với quá khứ mà chỉ ghi lại những hình anh cũ để nhớ một thời ông cha kham khổ để  tồn tại mới có chúng ta hôm nay.
          Có thể bạn nào đã từng sinh ra, lớn lên ở nông thôn cũng có thể đồng cảm với người viết. Xin Cảm ơn
                                                                                             Hoàng Kim Liên













Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

HỌP MẶT CỰU THẦY CÔ VÀ CỰU HỌC SINH TRƯỜNG TRUNG HỌC GIO LINH XUÂN ẤT MÙI 2015

          Đến hẹn lại rũ nhau về để cùng nhau gặp gỡ thăm hỏi nhau sau một năm xa cách. Năm nay, ngày họp mặt hơi muộn bởi theo quy định của BLL từ trước đến nay là họp mặt mỗi năm một lần vào đầu xuân từ 10 đến rằm tháng Giêng nhưng cũng vì lệ thuộc một chút phải gần với ngày của Nguyễn Hoàng Sài Gòn để quý thầy ở xa có dịp gặp được cả hai nơi mà không tốn nhiều thời gian.
           Tôi đã cùng Ban Liên lạc về chiều ngày trước để bàn bạc sắp xếp cho chuyện ngày mai họp măt được chu đáo hơn khi thầy cô và các bạn gặp nhau khỏi lúng túng.
            Sáng 16 (06. 3) rất bận rộn vì trả lời điện thoại cho anh em hởi đường. Lần đầu tổ chức tại Bình Châu, trong thư mời lại không vẽ bản đồ chỉ đường nên anh em và quý thầy phải mất nhiều thời gian hỏi đường. Phải đến hơn 10 giờ mới vào lể lược. Đặc biệt năm nay, sau phần chúc xuân của trưởng ban, BLL có tổ chức mừng thọ đến Thầy cựu Hiệu trưởng Võ Viết Di, thầy Nguyễn Bảo và thầy Dương Đình Trọng cũng như các anh Phan Văn Huy, Nguyễn  Hữu Kiểm, Trần ĐÌnh Hồng và Thái Ngạn, các anh này đã trên tuổi 75. Rất tiếc là thầy Trọng, anh Hồng, anh Kiểm không về dự, riêng anh Huy thì rất muốn nhưng vì bệnh nên không dự được.
Anh em về dự năm nay còn thiếu rất nhiều kể cả thầy cô, mấy năm trước có 6 thầy cô mà năm nay chỉ có hai thầy. Lúc nào thầy Cựu Hiệu trưởng cũng tâm tình với học trò rất ấm áp tình nghĩa thầy trò.
           Trong phần tổ chức có chặt chẻ hơn nhưng vẫn còn rất nhiều thiếu sót phải rút kinh nghiệm cho những lần sau. Số anh chị em tham dự hôm nay tinh thần rất cao và hào hứng. Đặc biệt năm nay ấn phẩm GIO LINH - Quê Hương & Kỷ Niệm rất được các bạn đồng môn và quý thầy quan tâm khen ngợi sự cố gắng của BBT đã vượt mọi khó khăn từ nội tại cũng như khách quan, nhất là tài chánh để chi phí trong in ấn, biên tập liên hệ... BBT đã vừa biên soạn vừa đi xin khắp nơi, với sự nhiệt tình và lòng thương của anh em bạn bè khắp nơi nên mới có được trên 24 triệu đồng. Rất mừng và cũng rất cảm ơn bạn bè hổ trợ để món quà tinh thần này vẫn còn cơ hội đến tay các bạn trong những dịp xuân về
             Năm nay tinh thần tham dự họp mặt tương đối cao dù ít người hơn. Niềm vui mong đợi mỗi năm một lần gặp nhau để chia sẻ, hàn huyên tâm sư, mừng cho nhau mọi việc làm được, mừng hãy còn sống sót để gặp nhau, thấy nhau nhưng cũng thoáng buồn vì một lý do nào đó mà ít thấy cô và bạn bè tham dự cũng như ngậm ngùi vì một số bạn bè vĩnh viễn ra đi không bao giờ gặp lai như: Phan Minh, Trương Khắc Rê, Trần Nhỏ (Trần Thanh Hùng), Nguyễn Hữu Dật, Nguyễn Xuân Liệu.
             Năm sau nhóm họp chỗ nào sẽ thông bào sau. Sau phần lễ lược hành chánh là liên hoan, văn nghệ cùng hát cho nhau nghe. Mặc dù tuổi cao, các bạn vẫn ham mê văn nghê hát hò rất vui vẻ.
             Xin cảm ơn quý thầy cô, cảm ơn chính quyền địa phương, cảm ơn các bạn đã về dự, cảm ơn bạn Nguyễn Đức An có công đăng ký,đã dưa con cháu phục vụ buổi họp mặt này.
 Sau đây là vài hình ảnh buổi họp mặt


Thầy Di tâm tình với CHS.TH.Gio Linh
Thầy Bảo (trái), thầy Di (phải)

Quang cảnh buổi họp mặt


Trần Xuân Anh ( bên trai) với thầy Di, thầy Bảo

Lớp 1960 - 1964 hàng sau từ trái qua: Liên, Tỷ, Thừa.
hàng trước từ trái qua: Đức, Bổn, Đổng



Trái qua: Liên, bà xã Liên, Ngọc Mai


Thầy Di, Thầy Bảo và Liên

H.K.Liên trình bày ca khúc TUỔI HỌC TRÒ

Bốn số GIO LINH - Quê Hương & Kỷ Niệm xuân 2011, 2012, 2013, 2015




Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

KHÔNG ĐƯỢC VÀO CỬA GIỮA - DẠY ÚNG XỬ - CÚNG CƠM MỚI (chuyện ngắn dưới 100 chữ)

KHÔNG ĐƯỢC VÀO CỬA GIỮA
          Đẹp trai, cha mẹ rủng rỉnh túi, nhà sang, xe xịnh... Còn cô, nghèo xơ, mắc tội quá đẹp. Chàng mê như điếu đổ, ngặt mẹ trọng môn đăng. Khó!. Ăn cơm trước kẻng thôi. Đành chấp nhận. Con một mà.
          Đám cưới rình rang. Dâu về, thay vì mẹ "cầm ống vôi ra sân", bà chận ngay cửa chinh, bắt dâu vào cửa sau. Uất ức... Ba ngày về "lại mặt", ở luôn nhà mẹ đẻ với số nữ trang, thề không về lại.
          Cha mẹ mất dâu, vàng, cháu nội; con giận bỏ đi chỉ vì: mê tín...
                                                                               Hoàng Kim Liên 



CÚNG CƠM MỚI
        
         Hàng năm ba đều cúng cơm mới. Tháng ba, đầu mùa thu hoạch, chọn ra một ít lúa mới, xay giả làm cơm cúng tạ ơn. Nhà nào cũng thế: vài tô canh bầu nấu cá bống mủ, diếc, chép kho, của làm được với con vịt cỏ nhà nuôi,
          Tạ ơn Thần nông, tổ tiên, trời đất cho được mùa.
         Mùi cơm gạo gie vàng thơm phức, mùi canh bầu, cá mủ kho tiêu xanh xông lên không làm sao cưỡng nổi…
        Mỗi lần về quê đúng vụ, không ai cúng nữa.
        Hồi tưởng lại thấy nhớ và thèm….
                                                             Hoàng Kim Liên




DẠY ỨNG XỬ

Cha đưa đứa con gái tám tuổi đi bệnh viện. Ngồi chờ, một người ngồi đưa chân ra, người khác đi vấp té, văng thuốc tứ tung, nhiều người nhặt thuốc giúp.
Người đưa chân thì nhìn không xin lỗi. Người được nhặt thuốc đứng dậy lấy thước đi, chẳng cảm ơn.
Đứa trẻ hỏi cha:
-   Ba ! Ba dạy khi có lỗi phải xin lỗi; khi mang ơn phải cảm ơn. Đừng tiếc từ “ xin lỗi” và từ “cảm ơn”. Vậy những người đó không được ba họ dạy như ba day con hả ba?
-    Ừ có lẽ vậy!
-   
                                                Hoàng Kim Liên