CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

LẦN TƯƠNG NGỘ ĐÁNG NHỚ (HỌP MẶT CHS.TH.GIO LINH 20.7.2014 TẠI NHÀ HÀNG KÝ ỨC



Họp Mặt Cựu Thầy Cô và Cựu Học Sinh Trường Trung Học Gio Linh lần III tai GIO LINH ngày 20.7.2014
           Từ khi rời xa quê hương vào Nam tìm kế sinh nhai đến nay, lòng tôi luôn khắc khoải nhớ về bạn bè cũ, trường xưa, nơi tôi đã từng sinh ra, lớn lên; đã từng học hành chơi đùa, vui buồn ở đó cho nên từng hình ảnh ngày xưa, từng kỷ niên – dù nhỏ nhặt – tôi vẫn còn ghi đậm trong ký ức, khó có thể phai mờ được.
          Như một người khi xa vắng người thân lâu ngày nên nhớ thương chăng. Khi người thân ở bên cạnh có phải quay quắt đâu. Và có lẽ quê hương không ở cạnh bên mình nên mới nhớ thương như xa vắng người thân mà nhớ thương vậy. Những ai đang sinh sống trên chỗ chôn nhau cắt rốn có tâm trạng như thế này không nhỉ.
          Nhớ quê hương, nhớ bạn bè, nhớ người thân, nhớ trường cũ nên tôi luôn chuẩn bị cho chuyến về thăm sau vài ba năm một lần, lần nầy là lần thứ ba – nếu đúng như dự định – Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh trường Trung Học Gio Linh tại quê nhà Gio Linh tổ chức họp mặt lần thứ III. Tôi điện thoại hỏi thăm Trưởng ban BLL và được Trần Ngọc Hoạt cho biết sắp họp BLL, có kết quả cuộc họp sẽ báo lại cho tôi. Chờ đợi rồi cũng được biết sẽ tổ chức họp mặt vào ngày 20 tháng 7 năm nay, địa điểm tại hội trường thị trấn Cửa Việt. Một địa điểm rất hay, vì một địa điểm thích hợp để tắm biển, ăn món mực tươi ngon và rẻ tiền, nơi nghi ngơi, du lịch đẹp của của Quảng Trị. Ban Liên lạc sẽ gởi thư mời sau. Tôi rất vui vì đây là cơ hội tốt để có một chuyến về quê với nhiều dự định như: tham dự lễ tạ lăng mộ của Tổ Tiên sau khi tu bổ xong, thăm bạn bè cùng lớp, cùng tuổi (tại làng quê của tôi), dự họp mặt cựu thầy cô giáo và cựu học sinh trường Trung học cũ Gio Linh  của tôi và cuối cùng là một chuyến thăm viếng từ Gio Linh, đến Đông Hà, đến Quảng Trị, Hải Lăng, đến Huế, và kết thúc tại Đà Nẵng rồi từ Đà Nẵng lên xe vào Bà Rịa Vũng Tàu. Tất cả những nơi tôi sẽ đến đều có người thân và bạn bè nhiều năm chưa gặp. Lòng hồi hộp mong cho mau đến ngày lên đường. Dự định sẽ đi trước vài ba ngày trước ngày họp mặt trường. Thay vì một chuyến du lịch, tôi cổ động vợ tôi cùng đi, vợ đồng ý đi cùng, tôi rất phấn khởi (vì được biết vợ tôi cũng muốn tìm gặp một người bạn thân cùng lớp, 40 năm chưa gặp).
Ngày 16 tháng 7 năm 2014, lúc 5 giờ sáng, tôi lên xe Việt Long – Kim Long – ngay tại cửa nhà và về đến Cửa Việt lúc 7 giờ 30 ngày hôm sau 17.7.2014. tất cả bạn bè của tôi khắp nơi đều biết tôi về quê tham dự họp mặt. Nghỉ ngơi ít ngày cho khỏe rồi sẽ tiến hành theo kế hoạch, ngày thứ bảy, 19.7.2014, lúc 9 giờ, Khai, Đa, Dã, Cầu mời vợ chồng tôi đến quán cháo vịt của Khai ở Lại An (trước mặt đường lộ xuyên từ ngả ba quán Phượng về Cửa Việt), các bạn bày ra nào là bia HuDa, cháo, lòng vịt, uống vài li giao tình cho vui sau khi các các bạn Đa, Khai, Dã từ nhà hàng Ký Ức ở thị trấn Gio Linh -  chỗ dự định tổ chức họp mặt, chỗ hội trường thị trấn Cửa Việt vấp phải khó khăn nên thay đổi – trang hoàng và sắp xếp cho ngày mai xong về đó. Hai vợ chồng tôi và các bạn đang tâm tình, có nhắc đến thầy Đinh Khang Hoạt, tôi gọi điện cho Thầy thăm hỏi sức khỏe, báo tin cho Thầy biết là ngày mai 20. 7 Quý thầy và cựu học sinh Gio Linh họp mặt tại chỗ gần trường cũ, Thầy rất mừng và cảm động khi được báo tin, thầy rất nhớ những kỷ niệm ở Gio Linh, mong một ngày về thăm, hiện sức khỏe sau mổ của Thầy còn yếu. Thầy gởi lời thăm tất cả mọi người. Chuyện trò với Thầy Hoạt xong, đứa cháu gọi vợ chồng tôi về ăn cơm mẹ nó đã nấu xong. Hai vợ chồng tôi lên xe honda mượn của cháu vợ, đang chạy từ từ về nhà em gái tôi, cách nhà chừng 150 mét, đột nhiên mọt con chó rất to bên kia đường chúm chân nhảy qua trước mặt cách xe tôi chay chừng hơn một mét, khi vừa thấy con chó là tôi nghe ngay một tiếng rầm rồi tôi bất tỉnh độ hai hay ba phút gì đó. Khi tỉnh lai, tôi nghe vợ tôi la thất thanh “ai cứu chồng tôi với, chồng tôi bị tai nạn rồi” một số người gần đó chạy đến, người thì lật ngữa tôi ra, mở dây mịt, người thì đi báo cho em tôi, người thì đi tìm xe cấp cứu. Tôi nghe vợ tôi nói là bà ấy gãy tay. Có người đỡ tôi ngồi dậy, được một lát thấy mệt trong bụng quá nhiều nên tôi nằm ngữa trở lại. Hết cơn hoảng hốt vợ tôi gọi được bạn Cầu báo tin hai vợ chồng bi tai nạn, các bạn hối hả chạy đến, thấy tôi sắc mặt nhợt nhạt, màu chảy có lẽ nguy hiển nên bạn Đa chạy về nhà đưa xe đến chở đi bệnh viên Gio Linh cấp cứu chứ chở bằng xe honda không được rồi. Đến bệnh Viện Gio Linh, nhằm ngày thứ bảy chỉ có trực cấp cứu, họ làm việc hơi chậm. Họ đo huyết áp, chớp 5 tấm phim, xét nghiệm máu… Họ báo không bị tổm thương phần cứng, chỉ bị phần mền thôi, họ lau rửa các vết thương, cấp thuốc và lập bệnh án cho nằm lại để theo dỏi. Thực ra tôi bị bầm dập cả hai mu bàn tay, đầu gối trái, cùi chỏ phải, trầy xước trái bụng, dập môi trên dưới, rung rinh hai cái răng, lúc đó trông rất ghê lại thêm lúc nầy đôi môi sưng vù chảy máu miệng, cát vào  miệng, nhổ súc không hết. Dù các vết thương đau nhức, nhìn vào kính cửa bệnh viện thấy hai môi của tôi sưng vù, tôi nói trong nhăn nhó :” miệng đã hô, môi đã dày giờ càng dày đẹp thêm”.  
          Vợ tôi, chớp phim được thông báo là bị gãy nứt xương tay trái gần khớp bàn tay. Bà không bó bột ở đây mà đòi đi vào Huế bó thôi, may mà có đứa chaú gọi bằng cậu mợ làm công việc về hình ảnh và bó bột cho một bác sĩ ở Đông Hà nên đã nhờ em Đính chở vào cho nó làm cho cẩn thận hơn. Khi chó tông vào bánh trước, tôi không kịp phản xạ, té sấp, kính mủ bảo hiểm bị vở nát, nhờ mủ bảo biểm không thì tôi bị biến dạng mặt mũi rồi. Nói để an ủi: rủi mà may.
          Từ trưa và chiều hôm ấy, bà con, bạn bè, người thân của tôi hay tin vợ chồng tôi bị nạn, đã tới thăm rất đông, chia sẻ rủi ro và an ủi . Tôi dặn mọi người không cho con cái tôi biết, sợ chúng nó lo lắng, còn bạn bè thì đã biết tất cả. Cảm thấy không có gì nguy hiểm, chiều lại tôi về nhà đứa em gái ngủ qua đêm và sáng mai Nguyễn Hữu Cầu đến chở vợ tôi, Phan Văn Khai chở tôi lên nhà hàng Ký Ức tham dự buổi họp mặt.
         Hôm qua một số anh em chưa đến thăm hoặc chưa biết, sáng nay, anh em bạn bè đồng môn đã vồn vả, ân cần chào hỏi rất là xúc động và cảm kích. Có bạn thấy tôi mừng quá bắt tay mà sơ ý bóp mạnh làm tôi đau thấu tim. Mặc dầu tay chân bị đau hơi khó khăn nhưng tôi vẫn tranh thủ lấy mấy tấm hình chân dung, tên, tuổi, quê quán, học Gio Linh từ năm nào, địa chỉ hiện nay, số điện thoai, địa chỉ Email của các bạn để làm mục “Thông tin bạn bè” trong ấn phẩm GIO LINH – Quê Hương & Kỷ Niệm. Hàn huyên tâm sư,  nhắc chuyện cũ, kể chuyện mới với nhau rất chi là hào hứng và vui vẻ. Đến khoảng chín giờ, thấy bạn bè đã hết người đến dự, ba thầy là thầy Hồ Ngọc Thanh, thầy Trương Chí Mân, thầy Phạm Đăng Thiêm đã đến, Ban Tổ chức tuyên bố khai mạc buổi họp mặt.
          Hội trường của nhà hàng Ký Ức - có lẻ là nhà hàng có tiếng tại trung tâm thị trấn Gio Linh -  khang trang thoáng mát, trang hoàng tuy đơn giản nhưng không kém phần trang trọng. Phía trước đặt hai chiếc bàn dài dành cho khách đặc biệt, còn tất cả đều ngồi ghế, ghế được bọc vải trắng trông rất thanh nhả, phía trên có sân khấu nhỏ, căng một tấm màn cho ngày họp mặt. Có điều bạn bè đến tham dự thì ít so với lần đầu tiên (19.7.2009) chừng năm sáu chục người, đại diện đủ mặt các nơi. Phía miền Nam, Ban Liên Lạc Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Gio Linh tại miền Nam có ba ngưới là Hoàng Kim Liên, Lê Hiền Sĩ, Nguyễn Dàn; Đà Nẵng – Quảng Nam có Nguyễn Hữu Cầu; Huế có Bùi Thế Yên, Nguyễn Văn Hảo, Trần Văn Trung, Bùi Thi Phương Loan…; Đông Hà – Quảng Trị có Nguyễn Đức Tài, Nguyễn Cương Quyết, Bùi Văn Thanh, Nguyễn Đức Tiên…; còn lại toàn bộ là các bạn sở tại.
          Mở đầu chương trình là phần văn nghệ cây nhà lá vườn cùng hai cô ca sĩ nghiệp dư được mời và bất ngờ người dẫn chương trình buổi họp mặt giớ thiệu: Kính mời Anh Hoàng Kim Liên sẽ giúp vui buổi họp mặt hôm nay. Mặc dù có hỏi ý kiến trước nhưng tôi cứ nghĩ là sẽ hát trong phần giúp vui sau cùng, ai ngờ… Đã giới thiệu thì tôi không ngần ngại chia sẻ trước khi hát: Kính thưa Quý Thầy, thưa tất cả các bạn, tôi chưa từng lên sân khấu hát,  lại vừa bị tai nạn hôm qua, sưng cả miệng chưa bớt với lại tiếng hát U70 không hay, có thể quên trước quên sau chắc không được vừa tai nhưng với sự nhiệt tình, tôi xin trình bày ca khúc TUỔI HỌC TRÒ của Minh Kỳ và Dạ Cầm. Tôi cố gắng trình bày xong bài hát và nghe có nhiều lời tán thưởng cũng như vổ tay rất rầm rộ. Tiếp theo là diễn văn chào mừng của Trưởng Ban Liên lạc Trần Ngọc Hoạt, tổng kết hoạt động, tổng kết tài chánh trong ba năm qua. Đến phần chia sẻ của thầy Hồ Ngọc Thanh, thầy Trương Chí Mân, thầy Phạm Đăng Thiêm, quý thầy đều chia sẻ tâm tình rất tình cảm, khen ngợi BLL đã cố gắng trong điều kiện rất khó khăn để duy trì các buổi họp măt như thế nầy. Tất cả quý thầy đêu tỏ ra rất thương tưởng và cảm tình đặc biệt dành cho trường Trung Học Gio Linh nơi mà quý thầy đã dạy dỗ, công tác trong thời gian chiến tranh. Và đây là phần tâm sự của BLL. Ái Hữu CHS.TH.Gio Linh ở miền Nam, tôi phải đại diện lên tâm sự: Trước khi tâm sự, tôi mời trưởng ban Trần Ngọc Hoat lên để tôi trao món quà tinh thần của anh em miền Nam, đáng lẽ kèm theo món quà là lẵng hoa chúc mừng nhưng hôm qua tôi bị tai nạn nên quên không đặt làm được. Điều tâm sự  đại khái là đại diện cho tất cả anh chị em cựu học sinh Gio Linh ở Phía Nam và cá nhân xin chào mừng Quý thầy, tất cả các bạn, cảm ơn nhả ý đã gởi thư mời về tham dự họp mặt lần thứ ba, sự tiếp đải ân cần nồng hậu, mong mỏi có những cuộc hội ngộ như thế nầy để trao đổi, tâm tình, giúp đỡ lẫn nhau trong điều kiện có thể để gắn kết sự kính quý ơn thầy, thương mến nghĩa đồng môn. Bỏ qua những khuyết điểm nhỏ, công nhận những đóng góp tích cực để duy trì tình đoàn kết, phát triển hội cựu học sinh Gio Linh vững mạnh hơn. Cuối cùng chúc thành công và không quên đọc bài thơ Quê Hương Tôi, nói lên tâm trạng của người tha hương luôn đau đáu thương nhớ quê nhà. Tiếp đó là phần đóng góp ý kiến xây dưng cho  buổi họp mặt, sau cùng là ý kiến của Trưởng ban Trần Ngọc Hoat, sau thời gian làm viêc bây giờ xin thôi chức, muốn bầu người khác lên thay để điều hành cho tốt hơn. Sau một hồi thảo luận, cân nhắc, đặt ai cũng không chịu nhận, cứ thối thác hoài. Nêu lên và so sánh giữa ưu khuyết, mặc dù Trần Ngọc Hoat có những thiếu sót nhỏ nhưng phần làm được của bạn Hoạt thì rất được ghi nhận trong quá trình từ lúc thành lập cho đến nay, không ai cáng đáng được nên tất cả anh em có mặt cũng như Quý thầy động viên bạn Hoạt gắng đảm nhận thêm một nhiệm kỳ nữa và tất cả đều nhất trí. Sau cùng là tiệc, bia thân mật, giúp vui văn nghệ, giao lưu tâm tình. Đặc biệt hôm nay, hai vợ chồng tôi là trung tâm chú ý :  Vì tôi được bạn bè đồng môn biết đến từ lâu qua sợi dây gắn kết GIO LINH – Quê Hương & Kỷ Niệm mà tôi là người biên tâp, có người biết tên, trao đổi tâm tình qua điện thoại, chưa biết mặt, hơn nữa từ xa xôi đã ba lần đều về họp mặt, hôm nay lại đem theo vợ về dự không may bị tai nạn cả hai người, người gãy tay, người bị xây xát rách da thịch, sưng vú tay chân miệng. Dù vẫn đau nhức ê ẩm, bầm dập, vợ chồng vẫn có gắng đến, vẫn hát hò, vẫn đóng góp lời tâm sự, vẫn lấy hình, ghi thông tin bạn bè để về vào sách, nhiệt tình như vậy nên bạn bè và thầy cô cảm mến.
          Sau buổi họp mặt, Ban Liên lạc mời ba thầy,  vợ chồng tôi, các bạn ở Huế lên năm chiếc xê ô tô đi về Cửa Tùng, Cửa Việt hóng mát, chiêu đải tiếp, năm giờ mới về đến nhà. Buổi họp mặt tuy đơn sơ nhưng cũng rất vui vẻ, có thêm những người bạn mới, có những lần họp mặt như thế nầy mới biết hơn tình yêu thương, quý mến nhau giữa bạn bè đồng môn – dù trước đây chưa từng biết đến mà nay xem nhau như thân thích ruột thịt – kính quý thầy cô dù có thầy cô chưa từng dạy dỗ mình. Một điều đơn giản là tuổi về già ai cũng muốn quay về với quá khứ, ôn lại, hoài niệm một thời vàng son một thời đã qua mà ngày đó ta xem nhẹ nó nhưng ngày nay lại là đáng quý.
          Mấy ngày đau nhức chưa bớt nhưng bạn bè cùng lớp (60 -64 như Dương Ba, Trần Ngọc Triêm, Trần Kiếm, Nguyễn Hường, Nguyễn Hữu Sắt, Trần Phong Lực), những đồng môn thân thiết (như Phạm Văn Mai, Phan văn Dã, Nguyễn Đức Tý, Nguyễn Hữu Cầu, Nguyễn Cương Quyết…) luôn tổ chức những bữa tiệc tẩy xui cho vợ chồng tôi. Ngoài ra, tôi còn đi thăm các bạn thơ như: thầy Lê Chí Phóng, Lê Chí Thiết, Lê Đăng Mành, Văn Thiên Tùng, Võ Văn Hoa, Hoàng Đằng cũng như bà con cháu chắt bồi dưỡng sau khi bị nạn. Vì sự cố xẩy ra nên kế hoạc đi Huế, đi Đà Nẵng bị hủy bỏ. Thầy Mân và Yên rất trông, hẹn hoài nhưng đành chịu. Rất tiếc. Dự trù đi 10 ngày nhưng rồi phải trễ thêm sáu ngày nữa mới vào Bà Rịa Vũng Tàu được. Chiều trước ngày lên xe về lại, một lần nữa các bạn Nguyễn Đức Tài, Trần Ngọc Hoạt, Trần Sừng, Phan Văn Khai, Phan Văn Dã gọi điện ý muốn gặp vợ chồng tôi trước khi tạm biệt, họ đưa xe đến nhà chở về Cửa Việt chiêu đải một bữa bằng cá mú hấp, mực tươi luộc, cùng một số hải sản và bia Sài gòn loon để tỏ lòng quý mến.
          Chuyến đi của chúng tôi dù gặp rắc rối, hổng kế hoạch dự định nhưng lại là một chuyến về quê thật có ích, có được những hình ảnh tư liệu để bổ sung cho ấn phẩm GIO LINH – Quê Hương & Kỷ Niệm thêm phong phú, trong đó có một kỷ niệm nhớ đời, một cuộc tương ngộ đầy thú vị và nhất là thấm thía được tình cảm bạn bè đồng hương, đồng môn Trung học Gio Linh đối với tôi nó trân quý đến dường nào.             

                                                                                                              Hoàng Kim Liên 
NHỮNG HÌNH ẢNH NGÀY HỌP MẶT                                                                                           

tại nhà Khai trước khi xẩy ra tai nạn

Quang cảnh  buổi họp mặt

Ảnh chụp chung thầy trò buổi họp mặt

Dù bị tai nạn đang đau nhức vẫn ca hát giúp vui

Trước khi chia tay tai Cửa Việt

Thầy Thanh và anh em chụp chung

Trái qua: Triêm, Ba, Liên, Sắt










Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

CẢM TẠ




Chúng tôi là:  Hoàng Kim Liên     :  Trưởng nam
                         Hoàng Kim Tài     :  Thứ nam
                         Hoàng Kim Liền    :        -
                         Hoàng Kim Đính   :        -
                         Hoàng Kim Đẫu    :         -
                         Hoàng Kim Ánh    :        -
                         Hoàng Thị Duyên :   Trưởng nữ
                         Hoàng Thị Sành    :   Thứ nữ
 Cùng toàn thể dâu, rễ, cháu, chắt nội, ngoại tang gia hiếu quyến xin chân thành cảm ta quý:
-          Hòa Thượng Thượng Trừng hạ Diệu
-          Thượng tọa  Thượng Từ hạ Tri
-          Thượng tọa  Thượng Trừng hạ Kỉnh,
-          Đại Đức Thượng Chỉnh hạ Tánh
-          Đại Đức Thượng Thông hạ Việt
-          Đại Đưc Thiện Hạnh
-          Ban Hướng Dẫn GĐPT.Bà Rịa Vũng Tàu
-          Ban Hộ Tự và đạo tràng chùa Lạc Bang, xã Xà Bang
-          Gia Đình Phật Tử Khánh Lạc
-          Kho bạc nhà nước huyện Châu Đức
-          Phòng Giáo Dục huyện Châu Đức


-          Ban Giàm Hiệu Trường Mầm non Sen Hồng
-          Ban Giám Hiệu trường Mầm non Sao Sáng,
-          Ban Giám Hiệu trường mầm non Rạng Đông
-          Hội CHS trường Trung Học  Nguyễn Hoàng Quảng Trị tai BRVT
-          Hội ÁI hữu CHS trường Trung học Gio Linh tại miền Nam
-          Công Ty Bảo Hiểm Prudential
-          Công Ty Bảo Hiểm SHB
-          Hội Đồng Hương Quảng Trị tại xã Xà Bang
-          Hội Cựu Giáo Chức huyện Châu Đức
-          Hội Cựu Giáo Chức Xà Bang, Cù Bị, Kim Long, Quảng Thành
-          Chính quyền ấp Tam Long, xã Kim Long
-          Hội Người Cao Tuổi xã Kim Long, xã Xà Bang
-          Làng An Mỹ
-          Họ Hoàng làng An Mỹ tại miền Nam
-          Họ Hoàng phía Nam
-          Gia đình thông gia : Đại diện bà Nguyễn Thị Liên ở Bình Thuận
-          Gia đình                     bà Nguyễn Thị Lợi ở Tà Lài, Tân Phú, Đồng Nai
-          Gia đình ông bà  Nguyễn Tải ở Nhỉ Thượng, Gio Linh
-          Gia đình ông bà  Dương Thí ở An Mỹ Gio Linh
-          Gia đình bà Nguyễn Thị Hoa ở Lâm san, Cẩm Mỹ
-          Gia đình bà Nguyễn Thị Con ở Xà Bang2
-          Gia đình ông bà Võ Văn Hiền ở USA
-          Gia đình ông bà Võ Văn Công ở Hà Nội
-          Gia đình ông bà Nguyễn Đạo Đề ở Xà Bang 2
-          Gia đình bà Nguyễn Thị Dành ở Xà Bang 2
-          Gia đình ông bà Nguyễn Sung ở Nhỉ Thượng, Gio Linh
-          Gia đình ông bà Lý Ngọc ở Cù Bị 2
-          Cùng bà con nội ngoại, bạn bè, thân thuộc gần xa…
     Đã đến thiết lễ tẩm liệm, cầu siêu, chú nguyện, thuyết linh, thăm, phúng viếng, chia buồn giúp đỡ, tiễn đưa mẹ, bà, cố của chúng tôi là Phật tử cụ bà Kinh Triệu quận Lê Thị Lan (tên gọi là Lê Thị Thí) Pháp danh là Nguyên Huệ, sinh năm Kỹ Mùi – 1919 – tại làng Cẩm Phổ, Gio Mỹ, Gio Linh, Quảng Trị, mản phần lúc 08 giờ 20, ngày 25 tháng 4 năm Giáp Ngọ (23.5.2014) tại thôn Tam Long, Kim Long, Châu Đức, BRVT hưởng Thượng Thượng thọ 96 tuổi, an táng tại nghĩa địa nông trường cao su Xà Bang.
      Trong lúc tang gia bối rối, không sao tránh khỏi sơ suất kính xin niệm tình tha thứ cho.
                                                                                                               Trưởng nam                                                                                                   Hoàng Kim Liên
   

Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

THÚ CHĂN TRÂU




“Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ
……”
      Nếu nói cho cùng, ngày xưa, nghèo khổ mới đi chăn trâu, nghèo khó, con cái phải giúp cha mẹ bớt gánh nặng, đi ở chăn trâu cho nhà giàu kiếm cơm ăn. Một phần nào đó khổ về vật chất hay bị hạn chế về kiến thức sau này lúc ra đời để đối phó với hoàn cảnh, chứ bản chất của việc chăn trâu thì không khổ. Chăn trâu được tư do, tự tại, đươc làm những gì mà mình thích trong tuổi ấu thơ. Khi ra đồng chăn trâu thì bao nhiêu trò vui chơi, trò nghich ngợm theo sau, tha hồ nhảy nhót vui đùa mà không bị hạn chế miển sao cho trâu ăn no, không xâm hại đến mùa màng, hoa màu…của mọi người khác.

Tuổi thơ của tôi đã một phần đắm chìm trong thú vui của chăn trâu, chăn bò. Từ tám tuổi cho đến mười ba tuổi, trong năm anăm chăm trâu bò, biết bao nhiêu là kỷ niệm và cũng ngần ấy kinh nghiệm. Bây giờ nhớ lại cảm thấy vui và cũng rất nhiều điều giúp ích trong cuộc sống.
        Để thích nghi với hoàn cảnh, lủ chăn trâu bò cũng tự mình sáng tạo ra nhưng trò chơi, kiểu chơi hay, phải tập cho nhuần nhuyển những việc mà chẳng ai dạy bảo nhưng phải biết như khi trâu bò qua sông phải làm sao qua bờ bên kia để lùa về do đó mà đám chăn trâu bò ở thôn quê hầu hết đều biết bơi. Chúng tôi còn tổ chức bơi thi với nhau: bơi nhái, bơi sải, bơi ngữa vv…Chẳng cần ai dạy cả, cứ tự mình ra những vũng nước có bờ soai soải, trong bờ thì cạn, càng ra xa càng sâu dần, chống hai ta xuống đất, nằm dài, hai chân đập xuống nước, tập vợi tay, đạp chân trong nước cho đến lúc nào cơ thể giống như nhẹ nhàng, nổi lên khi chân đạp, tay khoát trong nước, dần dần kinh nghiệm và thành thục hơn, thì lúc đó dù ai có vứt mình xuống nước cũng nổi lên, không chìm.
Cách cỡi trâu
         Chăn trâu, tất nhiên phải cỡi trâu. Tất cả trẻ chăn trâu bò đều phải biết cách cỡi. Thấp hơn trâu, trâu đang đi vẫn cỡi được, chứ trâu đang đứng hay cao bằng trâu mà cỡi thì dễ rồi. Lúc đầu thì thích lắm, biết làm sao mà cỡi đươc đây. Thấp hơn trâu, vịnh vào đâu để lên lưng trâu. Những đứa có thâm niên nghề chăn trâu, cách thao tác, cỡi trâu, ngồi lên lưng trâu hay thậm chí đứng trên lưng trâu lúc trâu đang đi, thấy mà khoái vô cùng.
         Chân trước của trâu có một khuỷu chân, ngang bụng trâu (tập cỡi khi trâu đứng) , với tay  vịnh lên kỳ ( xương sống phía trước nhô lên gần cổ trâu), một chân đạp lên khuỷu chân trước, chân kia nhún đất, cả hai chân lấy đà nhảy lên. Đó là cỡi hai bên hông. Còn cỡi phía sau thì một chân đạp lên khuỷu chân sau của trâu, tay nắm đuôi (gần đít trâu), tay nắm đuôi   kéo mạnh hai chân cùng lấy đà nhảy lên lưng. Còn cách thứ ba là trâu đang cúi xuống ăn hay bảo trâu (nếu trâu có được dạy, tập) cúi xuống, một chân đạp lên đầu (giữa hai sừng trâu), tay ôm cổ trâu, trâu cất đầu lên. Còn cách khác nữa là cho trâu xuống dưới ruộng, dưới ao, đứng trên bờ nhảy lên lưng là xong. Còn khi thuần thục, cách lên lưng rồi thì ngồi hai chân hai bên, hai chân một bên hoặc nằm sấp thì không sợ nữa rồi, chỉ có nằm ngữa hay đứng thẳng trên lưng trâu lúc trâu đang đi mới khó và ghê. Ngoài ra chúng tôi còn đua trâu nữa mới dữ dội chứ : Ngồi lên lưng trâu, hai chân thỏng hai bên hông trâu, hai ba đứa, hai ba con trâu cùng lúc đánh cho trâu chạy một đoạn đường dài nhất định
     

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

LỄ MỪNG THẤT TUẦN KHÁNH THỌ

      Hôm nay, 30 tháng 4, các con, rể, cháu đã tổ chức buổi lễ mừng sinh nhật lần thứ 70 cho ba, cho ông, Buổi lễ diễn ra trong bầu không khi vui tươi nhưng không kém phần ý nghĩa bởi tôi không muốn bày vẽ sợ người ta cho là minh thích khoe khoang khi tuổi đời mới có 70, cái tuổi chưa dến trung bình thọ  như hiện nay (tuổi thọ trung bình hiện nay ở Việt Nam là 73). Nhưng làm sao được khi con cái nó nói rất chí tinh chí nghĩa: "Chúng con muốn biểu hiện sự thương kính đối với ba, người đã sinh ra, dưỡng dục, hy sinh tất cả mọi điều về cá nhân mình để nuôi nấng cho chúng con nên ngưới, một hành động nhỏ nầy không thấm vào đâu nhưng đó là tâm nguyện chẳng lẻ ba không cho chúng con toại nguyện".
      Thôi thì để cho năm đứa con nó thực hiện ước nguyện của chúng. Tôi không xen vào, chúng chỉ để tôi mời bạn bè của tôi đến chung vui, mời bao nhiêu tùy ý nhưng tôi phải cho chúng biết trước để chuẩn bị. Tôi chỉ mời 50 người bạn bè thân thiết nhất với khoảng 30 người con cháu thân thuộc..
      Tôi chỉ hướng dẫn cho chúng cách tổ chức dung hòa giữa xưa và nay sao cho gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa, nói lên được lòng hiếu kính với cha me. Bạn bè đến tham dự đầy đủ rất vui, có chương trình "hát mừng cùng nhau" rất chi là hoành tráng. Dẫn chương trình cho buổi lễ là phần mà đứa cháu ngoại Ngọc Trâm xin đảm trách, đọc bài cảm niệm về cha thì chúng nó phân công cho chị cả Mai Loan đọc. Mở đầu lý do cháu Ngọc Trâm soạn và đọc:
     
        Thông qua chương trình                                 
Cháu Ngọc Trâm dân chương trình lễ mừng thọ Ông Ngoại
        Kính thưa Ông Ngoại, Bà Ngoại
         Kính thưa Quý Ông, Bà, Quý Chú, Bác

        Kính thưa quý Cậu, dì, anh chị,

       Cháu xin phép được kính chào quý ông bà và tất cả lời chào kính quý nhất, cho phép cháu được thông qua chương trình ngày lễ hôm nay (đọc bản chương trình trên).

                  Tuyên bố lý do 
         Kính thưa quý Ông Bà, kính thưa quý chú bác, cậu dì và mọi người. Đời người quả vốn là ngắn ngủi, thời gian như thể thoi đưa, mới chớp mắt đầu đã bạc, chưa làm được gì đã hết tuổi thanh xuân, tuy thế, sống đến tuổi   thất tuần là cả một quá trình vô cùng vất vả và gay go do phải đấu tranh với bệnh tật, bươm chải với cuộc sinh tồn mới có ngày hôm nay mà ông ngoại đã đến tuổi 70. Con cháu được hưởng phước báu của cha mẹ, ông bà, được sinh ra làm người từ cha mẹ, ông bà, ơn cưu mang dưỡng dục quá cao dày. Để biểu đạt tấm lòng hiếu kính đối vơi bậc sinh thành, mẹ và các cậu, dì của cháu mong mỏi được ông bà Ngoại cho phép tổ chức buổi lể mừng Thất tuần khánh thọ của ông Ngoại  hôm nay. Dạ thưa đó là lý do buổi lễ
             Phút hoài niệm
     Con người sinh ra phải có nguồn cội, đền ơn đáp nghĩa và kính nhớ tổ tiên là  việc nên làm và đáng làm dù cho một phút nhớ nghĩ đến, cháu xin phép quý ông bà và mọi người cho gia đình ông ngoại cháu đứng dậy lắng lòng một phút để hoài niệm về ông bà, tổ tông của mình
(một phút hoài niệm bắt đầu…[chừng 30 giây]… một phút đã qua)
                Giới thiệu thành phần tham dự
      Cháu xin kính cẩn giới thiệu nhân vật chính trong buổi lễ ngày hôm nay : Ông Ngoại Hoàng Kim Liên , kính mời ông ngoại lên ghế trước.
        Cháu xin trân trọng giới thiệu bà ngoại, quý ông, quý bà quý chú bác là thân hữu, là bạn bè là đồng môn, đồng hương  đồng tộc của ông bà ngoại  đến chia vui và tham dự buôi lễ ngày hôm nay.
        Xin giới thiệu quý cậu dì, anh em đến chúc mừng ông  ngoại ngày hôm nay.
              Đọc bài cảm niệm
Xin giới thiệu mẹ cháu là Hoàng Thị Mai Loan, trưởng nữ của ông bà Ngoại đọc bài cảm niệm.
       BÀI CẢM NIỆM NHÂN NGÀY THẤT TUẦN KHÁNH THỌ CỦA BA
HOÀNG KIM LIÊN 30.4.1944 – 30.4.2014
      Kính thưa Ba Mẹ,
      Kính thưa  quý Bác, quý Chú, quý Anh, Chi,
      Thay mặt năm chị em chúng con, con xin có đôi lời cảm niệm thương kính xin thưa với ba con trong ngày lễ Thất tuần của Ba.
      Trước hết, xin phép Ba cho con lược lại một vài nét chính trong 70 năm sống trên đời của Ba: Ba tên là Hoàng Kim Liên, sinh ngày 30 tháng tư năm 1944, là ngày 08 tháng tư năm Giáp Thân trong một gia đinh trung lưu theo đạo Phật  mà ông Nội thì ảnh hưởng sâu rộng về nho phong, tinh thông Hán học. Ba sinh ra và lớn lên trong thời kỳ chiến tranh nên đã ảnh hưởng rất nhiều trong đời sống. Học hành bị gián đoạn và chậm vì chiến cuộc nhưng rồi cũng xong trung học phổ thông và thi đỗ tú tài năm 1973. Ra đời năm 24 tuổi, làm việc lâu nhất trong ngành Điền Địa với ngạch nghề là Trắc lượng viên Địa chánh 7 năm tại Quảng Trị. Sau năm 1975, về quê làm cán bộ định mức HTX, năm 1980 đem gia đình vào Nam lập nghiệp, lúc đầu sống ở Tà Lài Đồng Nai năm 1984 về ở Xà Bang cho đến nay
       Năm 29 tuổi mới lập gia đình với mẹ là Nguyễn Thị Lành cùng quê Gio Linh, sinh được 6 con, còn 5. Bản chất của Ba đôn hậu học bà Nội, ngay thẳng chính trực trọng lễ giáo ảnh hưởng ông Nội. Ba thích đọc sách để thêm hiểu biết, trọng bạn bè và yêu mến xứ sở, thích học hỏi kỷ thuật và nghệ thuật. Có kiến thức nhưng sinh lỗi thời nên không sử dụng được cho cuộc sống bao nhiêu thì tuổi đã già.
       Kính thưa ba quý trọng,
Con gái Mai Loan đọc bài cảm niệm về ba
       Xin phép ba cho con được nói lên đôi điều cảm niệm tự đáy lòng của chúng con đối với ba: Cuộc đời của ba trước khi chúng con chào đời được kể lại có nhiều những biến cố làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ba  như là ba sanh ra lớn lên không hợp thời, từ một người đáng ra phải được hưởng những điều thuận tiện để phát huy hiểu biết giúp cho cuộc sống tốt hơn nhưng ba lại phải khan khổ bằng thể xác nhiều nghề để nuôi dưõng chúng con như việc sống ở quê không đủ ăn đủ mặc phải vượt hàng ngàn cây số vào Nam lập nghiệp, khi vào đến nơi thì chỉ còn hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, ba phải vào rừng bẻ măng, bị muỗi đốt mang bệnh sôt rét kinh niên mà người ta đặt cho cái biệt danh là “Hai sốt rét”, về bán mua gạo, mẹ phải đi làm thuê kiếm bắp, hái rau muống, rau lang ra chợ bán kiếm chút đồ ăn. Còn bao nhiêu vất vả khác nữa chúng con không nói hết để nuôi sống cả gia đình bảy người đến hôm nay mà chúng con vẫn được nuôi dạy, học hành tử tế khôn lớn nên người. thế mà ba luôn quan tâm chăm lo nhắc nhủ giống như lúc chúng con còn nhỏ dại. Bây giờ đây chúng con mỗi cặp vợ chồng chỉ có một hoặc hai con, đầy đủ mọi tiện nghi vật chất mà vẫn than lên, than xuống cực khổ  không nuôi nổi, so sánh khổ cực của ba  với chúng con thì quả là chúng con không làm nổi. Những nỗi nhọc nhằn vất vả về cả thể xác lẫn tinh thần của ba, nhắc đến chúng con thật cảm động.
         Ba thường nghiêm khắc với bản thân, lúc về già vẫn rèn luyện tâm tinh, làm gương cho các con. Đúng ba là chỗ dựa tinh thần cao đẹp mà chúng con không sao sánh kịp, hình ảnh người cha thân thương, quý trọng của chúng con không bao giờ phai mờ trong tâm, trong trí của chúng con.
       Chúng con còn trẻ người non dạ, bồng bột, thiếu suy nghỉ chính chắn đôi  lúc, có những hành động hay lời nói vô ý, vô tình đã làm cho ba buồn lòng, chúng con xin cúi đầu nhận lỗi và xin ba rộng lòng tha thứ. Chúng con nguyện trên có ông bà tổ tiên và hiện tiền có ba mẹ, chị em chúng con cố gắng sống thương yêu, đùm bọc , đoàn kết, nhường nhịn  nhau để sống thật tốt với nhau; lễ phép, tôn trọng kính mến với thân thuộc họ hàng; hòa đồng cởi mở với bạn bè và mọi người và nhất là tự học tập, rèn luyện bản thân để vươn lên trong cuộc sống, sống có ý nghĩa để ba, mẹ được vui lòng
        Hiện tại có điều chúng con chưa an tâm nhưng chúng con không thể cản trở ba bởi vì niềm vui thích làm việc của ba khi về già,  dù sao tuổi già đi ra ngoài, xe cộ không ổn, thế thôi chứ việc gì ba thích, thoải mái, vui vẻ để sống trọn những ngày tháng cuối đời, có ích, có ý nghĩa đối với ba chúng con đều tán thành, hổ trợ.
        Hôm nay, chúng con tổ chức lễ mừng thất tuần khánh thọ của ba không phải để khoa trương nầy nọ mà không ngoài mục đích vui mừng kỷ niệm lằn mức khi ba đã vượt được mọi chướng ngại sống đến tuổi 70. Việc làm nhỏ nhặt nầy chẳng đáng là bao so với công lao  sinh thành dưỡng dục của ba mẹ, nhưng đó cũng để nói lên tấm lòng thành kính trong muôn một của chúng con.
   Có câu: “Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời,
                   Cầu cho cha mẹ sống đời với con”
        Chúng con luôn luôn ước muốn ba khỏe mạnh để sống càng lâu hơn nữa để cho chúng con có nhiều cơ hội chăm sóc phụng dưỡng cho ba nhiều hơn.
      Cuối cùng, con xin cầu chúc ba sức khỏe dồi dào, an khang, thọ mạng trên 100 tuổi,, đức dày để chúng con nương nhờ.
        Kính chúc quý bác, chú, mọi người an khang, hạnh phúc và thịnh vượng.
                                                                                        Kính lạy ba.
      Bài cảm niệm cũng rất xúc động khi con Mai Loan soạn và đọc trước mặt tôi và bạn bè của tôi
                 Chúc mừng của Gia đình
         Trước hết cháu xin mời bà ngoại               
Bà xã Nguyễn Thị Lành chúc thọ
      Đây là đoạn mà tất cả mọi người rất cảm động ứa nước mắt khi bà xã nói rất ngắn gọn, run run:
"....xin chúc cho anh mạnh khỏe, để sống đến trăm tuổi cùng với em..."
      Mặc dù nghe qua thì thấy bình thường nhưng là tự đáy lòng của người chung trọn đường đời vui sướng, khổ cực, vất vả có nhau, chia sẻ, động viên, tôi cũng thấy mủi lòng

   Tiếp theo chương trình,

-          Xin giới thiệu con trai là Cậu Lân, câu Liêm lên dâng rượu chúc thọ ông Ngoại.
Hai con trai là Kim Lân và Thanh Liêm, quỳ ngay trước mặt ba, khui chai rượu 
 Remy Martin V.S.O.P rót ra hai ly mời ba và : Chúng con kính chúc ba luôn mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi, phước dày để chúng con nương nhờ.
 Tôi chúc phúc lại cho chúng bằng bao lỳ xì.
-         Xin giới thiệu con gái là mẹ, dì Long, dì Luyến lên dâng trà chúc thọ ông  Ngoại,
Con gái Mai Loan, Kim Long, Kim Luyến dâng trà
 Đến lượt ba đứa con gái Mai Loan, Kim Long, Kim Luyến quỳ dâng trà và cũng chúc ba sống lâu nhiều phước...rồi cũng được mỗi đứa một bao lì xì
-         Xin giới thiêu con rễ Ngọc Bước lên chúc thọ nhạc phụ.
 Đặc biệt con rể Ngọc Bước cũng nói lên được một câu tự đáy lòng
-         Xin giới thiệu ông Ánh và các ông em ông ngoai có lời chức mừng ông ngoại
Hôm ấy chỉ có hai đứa em út là Kim Ánh và Hoàng Thị Sành, mặc dù tất cả có 8 anh em nhưng 5 đứa ở xa : một đứa ở Mỹ, ba đứa ở quê, một đứa ở Gia Lai, không tiện gọi về bởi mất công lại tốn kém vì đường ngái xa xuôi, chỉ khi đến ngày rồi thông báo thôi; Em Anh nói ngắn gọn mấy câu nhưng đầy ý nghĩa: "Kính thưa anh Hai,
Kính thưa tất cả quý vị,                                              
Em Ánh chúc mừng
Ba Mẹ tôi sinh ra tám anh em, anh Hai là anh trưởng là người đối với anh em chúng tôi thì rất hoàn thiện về các mặt... Nhờ hưởng phước tổ tiên, tám anh em trong chiến tranh cho đến bây giờ, người nhiều tuổi nhất là anh Hai 71 tuổi, người ít tuổi nhất là em Sành cũng đã trên 50 vẫn còn sống bình yên hòa thuận với nhau...Mẹ năm nay 96 tuổi, tiếc rằng ba mất sớm khi tất cả anh em còn quá khó khăn...Kính chúc anh sức khỏe dồi dào, thọ trên trăm tuổi..."
 
-         Các cháu chúc thọ ông ngoại
Các cháu, đứa nào cũng một cành hoa hồng với lời chúc thân thương: "Chúc Ông sống lâu với Bà..."
Lời chúc của Quý khách
  Xin kính mời, bạn bè, thân hữu, mọi người chức mừng ông ngoai.
Bạn bè thì đông có người thì chúc mừng bằng những câu chúc đầy ý nghĩa, có người thì chúc bằng những vần thơ, có bạn thì những bài hát. Anh Hồ Trị thì bài thơ thất ngôn bát cú:
CẢM TÁC KHÁNH THỌ BẠN                
(Tặng thi hữu Hoàng Kim Liên)

Thất thập đây rồi mở tiệc vui
Ấm yên gia đạo hỹ hoan rồi
Cháu con sum họp mừng Ông thọ
Thân tộc đủ đầy chúc Bác tươi
Bè bạn hân hoan nâng chén rượu
Lý lân chia sẻ góp câu cười
Vần thơ thi hữu muôn nơi chúc
Vui sống trăm năm thuận lẽ trời.
                                               Hồ Trọng Trí
Bạn Nguyễn Thanh Bá thì:

MỪNG THỌ BẢY MƯƠI
Mừng cụ năm này chẵn bảy mươi
Mà làn hương sắc đậm đà tươi
Làm ăn - trí tuệ khôn tày bạn
Chấp bút - văn thơ chẳng kém người
Gia đạo đề huề con vợ trẻ
Thi đàn đông đúc bạn bè vui
Chúc cho sức khỏe dài năm tháng
Chén rượu câu thơ rạng rỡ cười.
      Thanh Bá lại có thêm một bài thơ vui nữa:
BẢY MƯƠI RỒI Ư
(Nhại thơ Nguyễn Khuyến)
Tuổi đời vừa chẵn bảy mươi ư?
Rằng lão rằng anh - bác cứ ừ
Vợ trẻ khoèo khoèo đừng vội vội
Người thương ngoéo ngoéo hãy từ từ
Có rồi có nữa không lo thiếu
Vui lấy vui thêm chẳng sợ dư
Đủ sức cứ chơi đùa thỏa thích
Để cho thiên hạ biết tay cừ.
                                             Thanh Bá
Hai vợ chồng anh Thuận, chị Phuong có bài thơ chúc như sau:
MÃI TƯƠI CƯỜI
So hàng bách tuế kém ba mươi           
Nhận quà và lời chúc mừng của anh chi  Thuận Phương







Vóc hạc so ra dáng đẹp người
Vượt khúc gian truân từng nếm trãi
Cập bờ vinh hiển được vui chơi
Văn chương một thuở tung hoành bạn
Trí lực bao phen ngang dọc đời
Hữu phúc tình già yên sự nghiệp
May thời hiếu trẻ vững cơ ngơi

Chúc Bác đủ đôi duyên thấm đậm
Đường đời trăm dặm mãi tươi cười
                                          Nguyễn Ngọc Phú Phương
(Kỷ niệm ngày mưng thọ tuổi thất tuần của anh Hoàng Kim Liên) 
Cháu xin thay mặt Ông ngoại xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã có lời chúc mừng đến ông  ngoại.
Cháu xin kính mời Ông Ngoại nhân vật chính trong buổi lễ phát biểu cảm tưởng:

 Trước khi tâm sự vài điều, tôi xin được tặng năm món quà rất nhỏ cho năm người trả lời đúng năm câu hỏi của tôi. Phải dùng tất cả mọi lý lẽ, sự thông minh của mình và nhất là nghe cho rỏ từng từ của câu hỏi : 
Câu 1. Môn thể thao nào càng thắng thì càng thua?
Câu 2. Anh em, không phải anh em, mà là anh em. Họ là ai?
Câu 3. Con vật nào mang tiếng xấu nhiều nhất?
Câu 4. Con song nào ngắn nhất?
Câu 5. Ngựa đen gọi là ngựa ô, chó đen gọi là chó mực, gà đen gọi là gà quạ. Heo đen gọi là heo gì?
      Có được ba người trả lời đúng ba câu 1,3,5 nhận được bao lì xì nhỏ
      Kính lạy liệt tổ, liệt tông, Kính lạy Ông Bà, kính lạy ba, kính bái vọng mẹ (mẹ yếu không tham dự được)
      Kính thưa quý bà con thân thuộc, bạn bè gần xa
      Trước hết tôi xin trân trọng kính chào tất cả mọi người đã vì thương mến tôi, qua lời mời mà đến đây chung vui trong ngày sinh nhật thứ 70 được gọi là thất tuần khánh thọ này. Thật sự mà nói thì tôi cũng rất vui khi được thân hữu tham dự góp phần không nhỏ vào ngày vui của tôi khi tròn 70 .
     ...Xin cảm ơn cha mẹ đã sinh ra tôi, xin cảm ơn người bạn đường đã cùng tôi, bên nhau đi trên đoạn đường dài gần 45 năm khó nhọc vất vả gian truân; vui buồn cùng chung gánh, cảm ơn con cái của tôi đã cho tôi những gian khó để vương lên với đời. Nhất là cảm ơn mẹ tôi đã cho tôi một tấm lòng để làm người.
      .... Sau cùng xin cảm ơn tất cả mọi người, là người thân, là bạn bè chí cốt đã đến chung vui, tấm thịnh tình mà mọi người dành cho tôi, tôi chỉ biết ghi lòng. Xin chúc tất cả mọi người dồi dào sức khỏe, thịnh vượng và hạnh phúc. Để đáp lại tấm lòng của bà con cô bác, bạn bè, gia đình có tổ chức bữa tiệc xin tất cả mọi người hoan hỹ với gia đình. 
   Trân trọng kính chào
 Cháu xin cảm ơn ông ngoại
Trong buổi liên hoan, có mời dàn nhạc để cùng nhau hát mừng cho vui
NHỮNG HÌNH ẢNH TRONG BUỔI LỄ MỪNG THO: 







Con rễ Trần Ngọc Bước chúc thọ Nhạc gia



Thân hữu đến chung vui, chúc mừng

Anh Hồ Trị đọc thơ sáng tác chúc mừng



Anh Lê Văn Thanh Chúc mừng

Phát biểu cảm tưởng lễ mừng thọ của ông Hoàng Kim Liên